Ly Hôn Từ Ngày Thứ Hai - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-01-03 20:13:15
Lượt xem: 59
Thì ra, kết thúc một mối tình ba năm, chỉ cần một ngày.
Không.
Chỉ cần một cái tát là đủ.
6
Tôi không biết mình đã nằm trên sofa bao lâu, cho đến khi bị tiếng điện thoại rung điên cuồng đánh thức.
Tôi không chặn WeChat của Trần Dương.
Tôi muốn để anh ta nhìn thấy.
Mở ra xem, hàng chục tin nhắn chưa đọc, tất cả đều do Trần Dương gửi.
【Vãn Vãn, em đang ở đâu?】
【Em đi với dì à? Em đi đâu rồi?】
【Em chuyển hết tiền đi là sao? Trong đó còn có năm vạn mẹ anh đưa mà!】
【Lâm Vãn, em nói cho rõ! Em đây là cuỗm tiền bỏ trốn!】
Đọc đến câu cuối cùng, tôi tức đến bật cười.
Số tiền tôi chuyển đi, phần lớn là hai mươi vạn hồi môn bố mẹ tôi cho.
Vài vạn còn lại là tiền lương của hai đứa và tiền mừng cưới.
Năm vạn của Lý Lan, cho dù có, cũng đã bị chìm trong khoản đó từ lâu.
Vậy mà giờ lại thành tôi cuỗm tiền bỏ trốn.
Tôi không trả lời, trực tiếp vào xem trang cá nhân của anh ta.
Mười phút trước, anh ta vừa đăng một bài mới.
Ảnh là khuôn mặt bị dầu nóng làm đỏ ửng, góc chụp chọn rất khéo, trông cực kỳ nghiêm trọng.
Dòng trạng thái viết:
“Không biết tôi đã làm sai điều gì, mà phải chịu đối xử như thế này. Có lẽ ngay từ đầu, chỉ là tôi tự mình đơn phương.”
Bên dưới đã có hàng chục bình luận.
Bạn bè của anh ta, bạn chung của chúng tôi, đều hỏi han không ngớt.
“Anh Dương, anh bị bạo hành à?”
“Trời ơi, hôm qua còn bình thường mà? Là chị dâu làm sao?”
“Trần Dương, xảy ra chuyện gì vậy? Cần giúp gì cứ nói nhé!”
Ngay lập tức, Lý Lan và Trần Bân cũng nhảy vào bình luận.
Lý Lan: “Con trai đáng thương của mẹ! Thật là cưới phải một con đàn bà lòng dạ rắn rết! Mẹ đau lòng quá!”
Trần Bân: “Anh ơi, đừng buồn, vì loại phụ nữ như vậy không đáng đâu!”
Một màn diễn “nạn nhân” đầy hoàn hảo.
Hắn định làm gì? Bán thảm? Dùng dư luận để ép tôi quay lại?
Thật quá ngây thơ.
Tôi vào ngay bài đăng đó, dùng chính tài khoản của mình, thẳng thắn để lại một dòng bình luận:
【Mặt còn đau không? Tôi đã gửi thuốc trị bỏng rồi, nhớ nhận nhé.】
Viết xong, tôi đặt điện thoại xuống, không thèm quan tâm thêm.
Tôi biết, chỉ cần một câu này thôi là đủ để cả đám bạn bè chung dậy sóng.
Một người vợ mới cưới, để lại một câu bình thản như vậy dưới bài đăng “bị vợ bạo hành” của chồng, người thông minh sẽ tự hiểu có điều gì đó sai sai.
Tôi đứng dậy, bước vào phòng tắm, mở vòi sen.
Nước nóng xối từ đầu xuống, cuốn trôi đi hết mệt mỏi và nặng nề trong cơ thể.
Tôi nhìn mình trong gương – má trái vẫn còn đỏ bừng, nhưng ánh mắt thì sáng rõ.
Tắm xong, tôi thay bộ đồ sạch sẽ, cả người như được hồi sinh.
Tiếng bụng réo vang khiến tôi nhận ra – từ sáng tới giờ chưa ăn gì.
Tôi mở tủ lạnh. Trống không.
Tôi định đặt đồ ăn ngoài, thì điện thoại lại đổ chuông. Lần này là một số lạ.
Tôi do dự vài giây, rồi nhấc máy.
“Alô, có phải là Lâm Vãn không?” – Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ trung niên, nghe khá quen.
“Là tôi. Xin hỏi ai vậy ạ?”
“Tôi là cô của Trần Dương đây! Hôm qua đám cưới còn ngồi cùng bàn đó, quên rồi à?” – Giọng bà ta vô cùng thân thiết.
“À, chào cô. Có chuyện gì vậy ạ?” – Giọng tôi lạnh nhạt.
“Trời ơi, Vãn Vãn ơi, con với Trần Dương sao thế? Mới cưới mà đã ầm ĩ vậy rồi? Cô vừa xem bài đăng của nó, muốn xỉu luôn! Để cô nói con nghe, vợ chồng mà, đầu giường cãi nhau cuối giường làm lành, có gì mà không qua được. Trần Dương là đứa cô nhìn lớn lên, có gì không phải, con bỏ qua cho nó nhé. Cô thay mặt nó xin lỗi con!”
Lại thêm một người nữa đến làm “người hòa giải”.
“Cô ơi, nếu không có gì nữa thì con xin phép cúp máy.”
“Ấy ấy, đừng cúp vội!” – Bà ta cuống lên.
“Con nghe cô nói vài lời công bằng thôi. Đàn ông mà, ra ngoài còn cần thể diện. Ở nhà con muốn càm ràm gì thì càm ràm, nhưng trước mặt ba mẹ, em trai nó, con cũng nên giữ cho nó chút mặt mũi. Con làm nó mất mặt như thế trước cả nhà, nó lỡ tay cũng là chuyện dễ hiểu mà…”
Lỡ tay?
Tôi siết chặt điện thoại.
“Ý cô là… anh ta đánh con, là dễ hiểu?”
Đầu dây bên kia khựng lại một nhịp, rồi lại lấp liếm:
“Không, không, nó ra tay là sai rồi! Cô không bênh nó. Nhưng mà, một bàn tay vỗ không kêu, con chắc chắn cũng có chỗ không đúng chứ. Giờ con đang ở đâu? Về nhà đi, đừng để mẹ chồng lo. Trần Dương bị con làm bỏng thế kia, xét về tình, về lý, con cũng nên về chăm sóc cho nó chứ?”
“Con sẽ không quay lại đâu.” – Tôi nói. – “Bọn con chuẩn bị ly hôn rồi.”
“Cái gì?! Ly hôn?!” – Giọng bà ta gần như hét lên. – “Vãn Vãn à, con đừng nghĩ dại! Mới cưới có ngày thứ hai! Chuyện này mà đồn ra thì còn mặt mũi nào? Trần Dương sau này biết sống sao? Nhà họ Trần tụi cô còn biết ngẩng đầu với ai?!”
Thì ra thứ mà họ quan tâm, chưa từng là cảm xúc hay tổn thương của tôi.
Họ chỉ quan tâm đến thể diện của nhà họ Trần.
“Chuyện đó là việc của mọi người. Không phải việc của con.”
Tôi nói xong, dứt khoát cúp máy.
Sau đó, chặn luôn số đó.
Tôi biết, sắp tới sẽ còn hàng loạt cuộc gọi như thế này nữa.
Họ hàng nội ngoại nhà Trần Dương – hết cô rồi dì, từng người một sẽ gọi đến, dùng đạo lý, tình nghĩa, danh dự… để trói buộc tôi.
