Người Vợ Hiện Tại - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-12-25 22:06:00
Lượt xem: 21

8

Thành phố H, trụ sở đội cứu hỏa.

Tôi dắt tay Niệm Niệm, đứng trước cánh cổng lớn nghiêm trang, lạnh lùng.

Niệm Niệm hơi lo lắng, bàn tay nhỏ bấu chặt lấy vạt áo tôi.

“Mẹ ơi, mình đến đây làm gì vậy?”

Tôi ngồi xuống, chỉnh lại cổ áo cho con, nhìn thẳng vào mắt thằng bé.

“Niệm Niệm, mẹ dẫn con đi gặp một người.”

“Một người mà con tưởng đã lên thiên đường… một người rất quan trọng.”

Tôi không nói thêm gì nữa, dắt con bước vào.

Bảo vệ ở phòng trực chặn tôi lại.

“Chị tìm ai vậy?”

Tôi hít một hơi thật sâu, cất giọng không to không nhỏ, nhưng đủ khiến tất cả người trong sảnh phải nghe thấy:

“Tôi tìm Lăng Hạo, chồng tôi.”

“Năm năm trước, anh ấy hy sinh trong một vụ cháy lớn. Nhưng tôi nghe nói, anh ấy vẫn còn sống, và hiện đang làm việc ở đây.”

Một câu như ném đá xuống hồ, gợn sóng khắp nơi.

Mọi ánh mắt trong đại sảnh lập tức đổ dồn về phía tôi.

Tiếng xì xào bàn tán vang lên như ruồi vo ve.

“Lăng Hạo? Là ai vậy? Ở đây đâu có ai tên thế?”

“Cô ta nhầm người à? Hay đầu óc có vấn đề?”

Đúng lúc ấy, từ hành lang tầng hai, một người đàn ông mặc đồng phục phó đội trưởng bước xuống.

Dáng anh ta vẫn cao lớn, gương mặt lạnh lùng — chính là “Lăng Đào” trong bức ảnh kia.

Trái tim tôi, trong khoảnh khắc ấy, như ngừng đập.

Năm năm rồi.

Tôi đã vô số lần mơ thấy gương mặt này — lúc thì dịu dàng, lúc lại mơ hồ không rõ nét.

Nhưng chưa từng lần nào… vừa rõ ràng, vừa xa lạ như lúc này.

Anh ta rõ ràng cũng đã nhìn thấy tôi.

Bước chân khựng lại giữa cầu thang, sắc mặt tái nhợt đi trong thấy, đồng tử co rút vì chấn động.

Anh ta như một pho tượng bị hóa đá, trừng trừng nhìn tôi, như đang thấy một con ma đội mồ sống dậy.

Giữa chúng tôi là khoảng cách hơn chục mét, đối diện nhau trong im lặng.

Không khí như đông cứng lại.

Niệm Niệm kéo tay tôi, lí nhí hỏi:

“Mẹ ơi… sao chú kia cứ nhìn chằm chằm mẹ con mình thế?”

Một câu nói, phá tan bầu không khí tĩnh mịch.

Ánh mắt của Lăng Hạo rời khỏi tôi, chậm rãi dừng lại trên khuôn mặt Niệm Niệm.

Khi anh ta nhận ra khuôn mặt của đứa trẻ kia — giống hệt bản sao của chính mình — thân thể anh ta run lên dữ dội.

Kinh hoàng, sợ hãi, không thể tin nổi…

Cuối cùng, tất cả những cảm xúc đó tan biến, chỉ còn lại một thứ duy nhất — sát ý lạnh lẽo, tàn độc đến rợn người.

Đúng lúc đó, một tiếng hét chói tai vang lên từ văn phòng phía sau lưng anh ta.

Tô Mông lao ra.

Cô ta ăn mặc rất chỉnh chu, váy liền sang trọng, khí chất của một người phụ nữ sống trong nhung lụa.

Nhưng khi ánh mắt chạm phải tôi, toàn bộ vẻ điềm tĩnh, quý phái ấy tan biến.

Cô ta chỉ tay vào tôi, gào lên như điên dại:

“Lâm Duyệt! Mày… sao mày còn sống?! Mày không phải đã chết rồi sao?!”

Một câu nói như sét đánh ngang tai.

Cả sảnh lớn lập tức rơi vào im lặng tuyệt đối.

Mọi ánh mắt dồn về phía Tô Mông như đang nhìn một kẻ tâm thần, rồi quay sang tôi như đang nhìn thấy ma.

Tôi bật cười.

Cười đến chảy cả nước mắt.

“Phải đấy.”

Tôi bước từng bước, đón lấy mọi ánh nhìn, tiến thẳng đến người đàn ông đang cứng đờ trên bậc thang.

“Tôi sao vẫn còn sống được nhỉ?”

“Lăng Hạo — người chồng tốt của tôi.”

“Anh cũng muốn hỏi câu đó… đúng không?”