Mười Tệ Cho Năm Năm Làm Dâu
Bà mẹ chồng bị liệt suốt năm năm gọi tất cả mọi người đến trước giường bệnh, yêu cầu tôi đọc di chúc.
Chồng tôi và em chồng mỗi người được chia 1 triệu tiền mặt.
Một căn nhà 200 mét vuông được để lại cho con trai tôi.
200 nghìn tiền trang sức vàng để lại cho con dâu của bà.
Đứa cháu nội 5 tuổi tôi đang bế trong lòng có một quỹ giáo dục trị giá 300 nghìn đứng tên.
Còn tôi, một nàng dâu tận tụy, ngày ngày chăm sóc mẹ chồng suốt 5 năm, từ thay tã, lau rửa cho đến đổ phân đổ nước tiểu, cuối cùng chỉ nhận được một tờ tiền 10 tệ.
Trên di chúc, nét chữ nguệch ngoạc của mẹ chồng viết:
【Mười tệ tượng trưng cho mười phần trọn vẹn, mười toàn mười mỹ.】
1
Tôi chết lặng tại chỗ.
Người đầu tiên phá vỡ bầu không khí đông cứng là em chồng.
Cô ta bĩu môi đầy bất mãn: “Mẹ đã cho chị một ý nghĩa tốt đẹp như vậy rồi, chị dâu còn tỏ vẻ u sầu làm gì?”
Tôi ngước lên nhìn cô ta, “Cô thấy tờ mười tệ này hay thì đổi với tôi đi?” em chồng cứng họng, “Đây là tấm lòng của mẹ, chị không nhận còn chê bai, chị có hiếu không vậy?!”
Tôi không kiềm được mà lớn tiếng:
“Tôi không có hiếu?”
“Mẹ cô bị liệt, đại tiểu tiện không tự chủ, một ngày thay hơn chục cái bỉm, giặt ba lần ga giường, đút cơm trở người, có khi táo bón tôi còn phải dùng tay móc phân cho bà… tất cả những việc đó đều là một mình tôi làm, cô hiếu thảo vậy sao tôi chưa từng thấy cô đụng tay vào?”
Không chỉ vậy.
Bên giường mẹ chồng còn có một cái chuông gọi một chiều.
Là chồng tôi mua.
Anh bảo mẹ có chuyện thì ấn gọi tôi.
Chuông kêu dồn dập và chói tai.
Chưa tới hai tiếng lại vang lên một lần.
Nó không chỉ vang vào ban ngày, mà còn giữa đêm khuya.
Chỉ cần vang lên, tôi phải bỏ hết việc đang làm chạy ngay sang phòng mẹ chồng.
Nếu chậm trễ sẽ bị bà càm ràm.
Nghe tôi nói vậy, mặt em chồng giật giật, lắp bắp vài tiếng rồi lớn giọng gào lên: “Anh tôi là con trai duy nhất của mẹ, chị là con dâu trưởng trong nhà, những việc này vốn là nghĩa vụ của chị!”
Tôi vừa mở miệng định nói thì con trai đã lớn tiếng cắt ngang.
“Đủ rồi mẹ, bà nội có phải không cho mẹ tiền đâu, suốt ngày tiền tiền tiền, trong mắt mẹ chỉ có tiền thôi à? Tình thân không quan trọng sao? Dù gì bà cũng có cho mẹ chút ít mà, với lại bình thường không phải chỉ mình mẹ chăm bà nội đâu, mẹ có lý chút được không?”
Tôi bật cười vì quá tức.
Con tôi mỗi lần tới chỉ ngồi trò chuyện vài câu, đút vài thìa cơm rồi lại đi chơi game, thế mà gọi là chăm sóc?
Có lần tôi không có ở nhà, giao cơm nước cho mẹ chồng lại cho con tôi.
Không ngờ nó mải chơi game với bạn mà quên khuấy.
Tôi về tới nơi thì mẹ chồng đã hạ đường huyết mà ngất xỉu.
Lúc được cứu tỉnh, bà khóc với chồng tôi: “A Linh có phải đang mong tôi chết sớm không, con cứ nói thẳng ra đi, là tôi làm phiền các con rồi.”
Mọi người nghe xong câu đó, sắc mặt lập tức thay đổi.
Ai nấy đều quay sang trách mắng tôi.
Từng chuyện từng chuyện chợt ùa về trong đầu tôi.
Tôi nhận ra con trai hoàn toàn không thể đồng cảm với mẹ nó.
Nó bây giờ thậm chí còn không bằng miếng thịt quay.
Câu nói của con như một chậu nước lạnh dội thẳng vào tôi.
Tôi như rơi xuống hầm băng.
Nhìn những ánh mắt trách móc xung quanh, tôi bật cười lạnh:
“Tôi vô lý? Được thôi, rất tốt.”
Bốp—
