Ly Hôn Từ Ngày Thứ Hai - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-03 20:14:58
Lượt xem: 50

Tôi sững người.

Tôi hiểu ý dì.

Trần Dương dám đối xử với tôi như vậy, đơn giản vì anh ta nghĩ mình vẫn còn đường lui. Mà cô gái kia, chính là con đường lui đó.

Vậy nếu tôi cắt đứt luôn cả đường lui đó thì sao?

Một người đàn ông ngoại tình trong hôn nhân, bắt cá hai tay – chuyện đó với bất kỳ người phụ nữ nào cũng đều không thể tha thứ.

Có khả năng cô gái đó cũng không biết đến sự tồn tại của tôi. Có khi, cô ta giống như tôi, cũng bị lời ngon tiếng ngọt của Trần Dương lừa gạt.

“Dì à,” – tôi nhìn dì, “dì có cách nào tìm ra thông tin cô ta không?”

Dì cười.

“Với một đội ngũ luật sư chuyên nghiệp, tìm ra một người từ vài bức ảnh – chẳng khó đâu.”

“Vậy tốt.” – ánh mắt tôi trở nên kiên định – “Cứ làm như thế đi.”

Tôi không phải kiểu người cao thượng.

Trần Dương đã phá nát hôn nhân của tôi, đạp đổ niềm tin của tôi vào tình yêu.

Vậy thì tại sao anh ta và con giáp thứ mười ba kia vẫn có thể bình yên ở bên nhau?

Anh ta khiến tôi khổ sở, tôi sẽ khiến anh ta khốn đốn hơn gấp bội.

Tôi muốn anh ta nếm trải cảm giác bị phản bội, bị lừa dối, và cuối cùng là bị cả thế giới quay lưng.

Tất cả những đau đớn mà anh ta đã gieo cho tôi, tôi sẽ trả lại – gấp trăm, gấp ngàn lần.

13

Nhóm của dì tôi làm việc với tốc độ đáng kinh ngạc.

Chỉ mất đúng một ngày, toàn bộ thông tin về cô gái kia đã được đặt ngay trước mặt tôi.

Cô ta tên là Tôn Duệ, là đàn em đại học của Trần Dương, hiện đang là giáo viên tiếng Anh tại một trung tâm đào tạo.

Trong hồ sơ có cả thời khoá biểu giảng dạy và ảnh chụp màn hình tài khoản mạng xã hội của Tôn Duệ.

Trên trang cá nhân của cô ta tràn ngập những hình ảnh mang hơi hướng tiểu tư sản: ẩm thực, du lịch, gym – nhìn vào thấy cuộc sống thật yên bình và thi vị. Một vài tấm ảnh có góc chụp và phông nền trùng khớp đến kỳ lạ với những bức hình Trần Bân đã đưa cho tôi – chỉ là không có mặt Trần Dương trong khung hình.

Cô ta đang đóng vai một quý cô độc thân sang chảnh.

Còn Trần Dương thì dùng một tài khoản phụ bí mật, để lại vô số bình luận mập mờ dưới các bài viết của cô ta:

“Duệ Duệ của anh xinh quá.”

“Nhớ em.”

“Lần sau dẫn em đi ăn món ngon hơn nữa nhé.”

Tôi lướt từng dòng một, dạ dày cứ như bị ai đó quặn xoắn, buồn nôn vô cùng.

Thì ra trong khi tôi chẳng hay biết gì, họ đã sớm sống với nhau như tình nhân suốt một thời gian dài.

Vậy còn tôi – người vợ chính danh thì sao? Không biết anh ta miêu tả tôi như thế nào trước mặt cô ta?

“Vãn Vãn, bước tiếp theo con muốn làm gì?” – dì hỏi tôi.

Tôi nhìn vào tấm ảnh của Tôn Duệ. Một gương mặt trẻ trung, xinh xắn, mang chút vẻ ngây thơ.

Nếu tôi vạch trần bộ mặt thật của Trần Dương, cô ta sẽ phản ứng ra sao?

Liệu có dứt khoát rời xa gã đàn ông cặn bã đó? Hay lại lựa chọn tin vào lời dối trá của hắn, rồi quay sang mắng mỏ tôi – cô vợ cũ “điên rồ” và “bới móc quá khứ”?

Tôi không biết.

Nhưng tôi quyết định đánh cược.

Không phải vì muốn giúp cô ta. Mà vì chính tôi. Tôi muốn Trần Dương mất sạch mọi bến bờ, không còn ai để dựa vào.

“Dì ơi,” – tôi ngẩng đầu lên – “chúng ta lên kế hoạch thôi.”

Kế hoạch của tôi rất đơn giản, nhưng đủ tàn nhẫn.

Bước một: Gửi bưu phẩm nặc danh.

Tôi rửa ra những tấm ảnh Trần Bân đưa – ảnh Trần Dương và cô ta tình tứ bên nhau, cùng với ảnh hôn lễ của tôi và hắn. Tôi cố ý phóng to ảnh đám cưới, để chữ “Tân lang” và “Tân nương” cùng chữ Hỷ đỏ rực nổi bật rõ ràng.

Tất cả được tôi bỏ vào một bì hồ sơ, kèm bản sao giấy đăng ký kết hôn của tôi và Trần Dương.

Người nhận: Tôn Duệ.

Địa chỉ: Trung tâm đào tạo nơi cô ta đang dạy.

Người gửi: để trống.

Tôi muốn khi cô ta mở gói bưu phẩm ấy ra, sẽ cảm nhận được cảm giác rơi từ thiên đường xuống địa ngục – như tôi từng trải qua.

Bước hai: Dọn đường dư luận.

Tôi lập một tài khoản mạng xã hội mới, lấy tên là “Cô S bị phản bội”.

Tôi bắt đầu viết lại “câu chuyện” của mình, đăng theo dạng nhật ký từng phần.

Nhân vật chính là một cô giáo làm việc ở trung tâm đào tạo, đem lòng yêu một người đàn ông dịu dàng, chu đáo. Anh ta luôn quan tâm chăm sóc cô, hứa hẹn sẽ cưới cô. Cho đến một ngày, cô phát hiện ra anh ta đã đính hôn – thậm chí còn vừa tổ chức đám cưới không lâu trước đó.

Tôi không nhắc đến tên ai cả, mọi chi tiết đều được tôi cố tình làm mờ đi.

Nhưng những bối cảnh trong câu chuyện – quán ăn họ từng đến, rạp chiếu phim họ từng đi, món quà anh ta tặng – đều trùng khớp hoàn toàn với những gì Tôn Duệ từng chia sẻ công khai trên mạng xã hội.

Tôi gửi câu chuyện này đến một số tài khoản chuyên đăng tin tức giải trí, các trang tám chuyện trong thành phố.

Bước ba: Tung đòn chốt – tạo sự khác biệt về thông tin.

Tôi canh đúng thời điểm, vào ngày hôm sau khi gói bưu phẩm được chuyển tới, tôi dùng tài khoản mới gửi một tin nhắn riêng đến tài khoản của Tôn Duệ:

[Cô có chắc bạn trai mình thật lòng yêu cô không? Cô có từng nghĩ, anh ta còn một “gia đình” khác?]

Làm xong tất cả, tôi đóng máy tính lại, lặng lẽ chờ đợi.

Như một thợ săn đã giăng sẵn lưới, chỉ chờ con mồi tự chui đầu vào.

14

Cơn bão đến nhanh hơn tôi tưởng.

Vào ngày thứ ba sau khi gói bưu phẩm được gửi đi – tức chiều thứ Sáu – trung tâm đào tạo nơi Tôn Duệ làm việc như nổ tung.

Người báo tin cho tôi là một cậu trong nhóm pháp lý của dì, được giao nhiệm vụ thực địa. Cậu ta cải trang thành phụ huynh học sinh và đã ở lại trung tâm ấy suốt cả buổi chiều.