Ly Hôn Từ Ngày Thứ Hai - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-01-03 20:15:13
Lượt xem: 50
Theo lời cậu ấy kể, Tôn Duệ đã mở gói bưu phẩm ngay tại văn phòng, trước mặt tất cả đồng nghiệp.
Khi cô ta nhìn thấy những bức ảnh, đặc biệt là tấm ảnh cưới được phóng to, mặt cô ta lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Bàn tay cầm ảnh run lẩy bẩy, môi mấp máy, nhưng không nói nổi một lời nào.
Các đồng nghiệp xung quanh nhanh chóng xúm lại xem, rồi ai nấy đều thấy rõ những bức ảnh trơ trẽn không thể chối cãi.
Ngay lập tức, cả văn phòng rơi vào một không khí rì rầm bàn tán, ánh mắt tò mò lẫn soi mói đổ dồn về phía cô ta.
Có người tỏ ra thương hại, có người khinh thường, nhưng phần lớn là xem chuyện như một trò vui.
Tôn Duệ xưa nay vẫn là “bạch phú mỹ”, là “nữ thần” trong mắt đồng nghiệp. Cô ta thường xuyên khoe khoang về bạn trai “rất yêu chiều” mình một cách vô tình mà hữu ý.
Và giờ đây, gói bưu phẩm kia chẳng khác gì một cái tát trời giáng, giáng thẳng vào mặt cô ta trước bàn dân thiên hạ.
Cô ta trở thành trò cười của cả văn phòng – một “tiểu tam” bị người ta chơi đùa, bị phơi bày không chút thương tiếc.
Tôn Duệ sụp đổ ngay tại chỗ.
Cô ta vừa khóc vừa chạy ra khỏi văn phòng, vừa gọi điện cho Trần Dương.
Nhưng điện thoại của Trần Dương đã tắt máy.
Sau vụ ầm ĩ ở công ty, Trần Dương xin nghỉ phép dài hạn, trốn biệt trong nhà, không dám ló mặt ra đường. Có lẽ hắn đã linh cảm được chuyện gì đó, nên chọn cách chạy trốn.
Không tìm được Trần Dương, tâm trạng của Tôn Duệ càng trở nên hỗn loạn.
Cô ta phát điên trong văn phòng, đập phá đồ đạc, gào thét, miệng liên tục lẩm bẩm: “Không thể nào…”, “Tất cả là giả…”
Cuối cùng, quản lý trung tâm phải gọi bảo vệ đến “mời” cô ta ra ngoài.
Tối hôm đó, câu chuyện của tài khoản “Cô S bị phản bội” bùng nổ khắp mạng xã hội địa phương.
Có người đã tra ra danh tính thật của Tôn Duệ, rồi đem ảnh cô ta so sánh với những tình tiết trong câu chuyện – trùng khớp đến từng chi tiết.
Hashtag #Giáo_viên_tiểu_tam_biết_người_ta_đã_có_vợ_vẫn_nhảy_vào leo thẳng lên top trending trong khu vực.
Tài khoản mạng xã hội của Tôn Duệ nhanh chóng bị dân mạng “đào mộ”.
Hàng ngàn bình luận giận dữ, phẫn nộ tràn vào mục tin nhắn và phần bình luận dưới các bài đăng của cô ta:
“Đồ tiểu tam trơ tráo!”
“Nhìn cũng ra dáng người tử tế, sao lại hạ tiện đến vậy?”
“Phá hoại gia đình người khác, chúc cô cả đời không tìm được hạnh phúc!”
Tôi đọc hết những bình luận đó mà lòng không hề dao động.
Tôi chỉ tự hỏi – nếu khi trước tôi không phản kháng, mà chọn cách nhẫn nhịn, thì người bị dân mạng tấn công bây giờ… có lẽ chính là tôi.
Bị gắn mác “đàn bà chua ngoa”, “điên loạn”, “không biết giữ gìn nề nếp”.
Cuộc đời đôi khi tàn nhẫn như vậy đấy.
Khi bạn yếu đuối, người ta sẵn sàng giẫm đạp bạn.
Chỉ khi bạn mạnh mẽ và tàn nhẫn, bạn mới giành lại được không gian sống cho mình.
Sáng thứ Bảy, tôi nhận được cuộc gọi từ một số máy lạ.
Tôi bắt máy. Giọng phụ nữ vang lên ở đầu dây bên kia – khàn khàn, mệt mỏi, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào.
“Có phải là Lâm Vãn không?”
Là Tôn Duệ.
“Là tôi.”
“Tôi muốn gặp cô,” – cô ta nói – “có vài chuyện tôi muốn nói rõ mặt đối mặt.”
“Được.” – tôi đồng ý.
Tôi biết, cuối cùng thì cô ta cũng gục ngã.
Tôi hẹn gặp tại văn phòng luật sư của dì tôi.
Đó là địa bàn của tôi.
15
Tôi gặp Tôn Duệ trong một phòng họp nhỏ tại văn phòng luật sư của dì tôi.
Cô ta ngồi đối diện tôi, cả người trông hệt như một cái cây bị rút cạn nước – héo úa, tiều tụy.
Cô ta mặc một chiếc váy nhăn nhúm, không trang điểm, quầng thâm mắt nặng nề, tóc tai rối bời. So với cô gái rạng rỡ trong ảnh, chẳng khác gì hai người hoàn toàn khác nhau.
“Tôi mời cô cà phê hay nước?” – tôi hỏi.
Cô ta lắc đầu, môi khô nứt nẻ – “Không cần, cảm ơn.”
Dì tôi ngồi bên cạnh tôi, im lặng như một vị thần hộ mệnh, không nói câu nào, nhưng khí thế mạnh mẽ khiến người ta không dám coi thường.
“Gói bưu phẩm đó… là cô gửi à?” – Tôn Duệ hỏi thẳng, giọng khàn khàn.
“Phải.” – tôi không phủ nhận.
Khóe mắt cô ta đỏ ửng, nước mắt lưng tròng nhưng vẫn cố kìm nén không để rơi xuống.
“Tại sao cô phải làm như vậy?” – cô ta hỏi – “Tại sao cô phải khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ như vậy? Giờ tôi mất việc, danh tiếng cũng tan tành! Cô hủy hoại tất cả của tôi rồi!”
Cô ta bắt đầu kích động, giọng cũng cao vút lên.
Tôi bình thản nhìn cô ta, không nói gì.
Đợi cô ta trút hết bức xúc, tôi mới từ tốn mở lời:
“Cô Tôn, trước khi cô trách tôi, liệu cô có nên hiểu rõ một chuyện trước đã không?”
“Chuyện gì?”
“Tôi và cô… đều là nạn nhân. Người đã hủy hoại cô không phải tôi, mà là Trần Dương.”
Tôn Duệ sững người.
Tôi đẩy điện thoại tới trước mặt cô ta – màn hình hiện lên ảnh cưới của tôi và Trần Dương, cùng đoạn video hắn thề non hẹn biển với tôi trong ngày cưới.
“Tôi và anh ta yêu nhau ba năm, mới tổ chức hôn lễ hôm 18 tháng trước. Còn cô? Cô đã bên anh ta bao lâu rồi?”
Tôn Duệ nhìn những bức ảnh và video, ánh mắt từ giận dữ dần chuyển sang bàng hoàng, cuối cùng là tuyệt vọng.
“Anh ta… anh ta nói với tôi là không có bạn gái, luôn sống độc thân…” – giọng cô ta run run.
“Anh ta còn nói, gia cảnh khó khăn, bố mẹ bệnh tật, không tích góp được đồng nào. Anh ta bảo tôi hãy đợi, đợi đến lúc sự nghiệp ổn định rồi sẽ cưới tôi đàng hoàng…”
“Cái túi anh ta tặng tôi, mỹ phẩm… đều là tiền của tôi. Anh ta nói đang kẹt tiền, sau này sẽ trả gấp đôi cho tôi…”
Vừa nói, cô ta vừa khóc. Bao nhiêu ấm ức, tủi hờn mấy ngày qua vỡ òa thành nước mắt.
