Ly Hôn Từ Ngày Thứ Hai - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-01-03 20:15:31
Lượt xem: 51

Thì ra, lại là một cô gái đáng thương bị PUA đến tan nát.

Trần Dương không chỉ lừa tình mà còn lừa cả tiền cô ta.

Hắn vừa dùng tiền của tôi để trả nợ mua nhà và chi phí sinh hoạt, vừa vung tiền của Tôn Duệ để duy trì cái gọi là “sĩ diện” của bản thân.

Tên đàn ông này, đúng là cặn bã không sai vào đâu được.

“Bây giờ, cô vẫn nghĩ chính tôi là người đã hủy hoại cô à?” – tôi hỏi.

Tôn Duệ gục đầu xuống bàn, khóc không thành tiếng.

Dì tôi đưa cho cô ta một tờ khăn giấy.

Đợi cô ta bình tĩnh lại, dì mới lên tiếng – giọng điềm tĩnh, chuyên nghiệp:

“Cô Tôn, theo lời cô vừa kể, hành vi của Trần Dương không chỉ là sự lừa dối về mặt đạo đức, mà rất có thể còn cấu thành tội lừa đảo. Toàn bộ số tiền cô đã chi cho anh ta, chỉ cần có sao kê chuyển khoản hoặc hóa đơn, chúng tôi hoàn toàn có thể giúp cô lấy lại qua con đường pháp lý.”

Tôn Duệ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe ánh lên sự bối rối:

“Lấy… lấy lại được sao?”

“Đúng vậy.” – dì gật đầu – “Chúng tôi cũng có thể giúp cô làm rõ sự thật. Cô là nạn nhân bị che mắt, chứ không phải cái ‘tiểu tam’ như mạng xã hội đang gán cho cô. Chúng tôi sẽ hỗ trợ cô công bố thông cáo luật sư, truy cứu trách nhiệm pháp lý với những kẻ tung tin đồn và tấn công mạng cô.”

Tôn Duệ nhìn chúng tôi, ánh mắt tràn đầy hoài nghi.

“Tại sao… các người lại muốn giúp tôi?”

“Chúng tôi không phải đang giúp cô.” – tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, nói rõ ràng – “Chúng tôi đang tự giúp chính mình. Kẻ thù của chúng ta, từ đầu đến cuối, chỉ có một – đó là Trần Dương. Muốn hạ được hạng người như vậy, chúng ta phải cùng chiến tuyến.”

Tôn Duệ im lặng.

Cô ta đang suy nghĩ, đang cân nhắc.

Một lúc sau, cô ta ngẩng đầu lên – trong mắt không còn đau khổ, mơ hồ nữa, mà là một ngọn lửa căm hận vừa bùng lên.

“Được.” – cô ta nghiến răng – “Tôi sẽ hợp tác. Tôi muốn hắn thân bại danh liệt! Tôi muốn hắn trả lại từng xu mà hắn đã lấy của tôi – không thiếu một đồng!”

16

Việc Tôn Duệ gia nhập giống như một quả tạ lớn đè xuống, hoàn toàn phá vỡ phòng tuyến tâm lý vốn đã lung lay của Trần Dương.

Cô ấy còn quyết liệt hơn tôi tưởng.

Dưới sự hướng dẫn của đội ngũ luật sư dì tôi, Tôn Duệ đã tổng hợp lại toàn bộ khoản chi tiêu cho Trần Dương suốt hơn nửa năm qua. Từ những chiếc túi hàng hiệu đắt tiền cho đến cả chi phí xe công nghệ, đồ ăn giao tận nơi – từng khoản đều có chứng từ chuyển khoản hoặc sao kê thẻ tín dụng rõ ràng.

Tổng số tiền: không hơn không kém, đúng mười lăm vạn tệ.

Trần Dương vừa thản nhiên tiêu xài tiền hồi môn của tôi, vừa vắt kiệt tiền tiết kiệm của một người phụ nữ bị hắn lừa gạt.

Sau khi có được những bằng chứng này, văn phòng luật của dì tôi lập tức hành động.

Một bức thư luật sư với lời lẽ cứng rắn hơn hẳn được gửi thẳng đến nhà cha mẹ Trần Dương.

Trong thư, chúng tôi không chỉ nhắc lại yêu cầu ly hôn, chia tài sản và bồi thường vì bạo hành gia đình, mà còn bổ sung thêm khoản mười lăm vạn mà Tôn Duệ bị lừa.

Đồng thời, Tôn Duệ cũng đăng một bản tuyên bố luật sư trên tài khoản mạng xã hội cá nhân, do đội ngũ của dì tôi soạn thảo.

Trong tuyên bố, cô kể rõ quá trình bị Trần Dương lừa tình và lừa tiền, đính kèm một phần sao kê làm bằng chứng. Cô khẳng định mình là nạn nhân và tuyên bố sẽ khởi kiện Trần Dương vì hành vi lừa đảo, đồng thời giữ quyền kiện những tài khoản đã tấn công, bôi nhọ cô trên mạng.

Bản tuyên bố như một quả bom, tiếp tục làm bùng nổ dư luận.

Những cư dân mạng từng mắng cô là “tiểu tam” lập tức đổi giọng, bắt đầu bày tỏ sự cảm thông, toàn bộ chỉ trích chuyển hướng sang Trần Dương.

Chiếc mũ “tra nam thế kỷ” bị gắn chặt lên đầu hắn.

Lần này, nhà Trần Dương đã hoàn toàn cạn kiệt khả năng phản công.

Lý Lan – mẹ hắn – hoàn toàn sụp đổ.

Bà ta nhận được thông báo của tòa về vụ kiện tội phỉ báng, rồi lại nhận thêm lá thư luật sư thứ hai do chúng tôi gửi. Lúc này, bà mới nhận ra mọi chuyện đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát.

Bà ta bắt đầu sợ hãi.

Bà gọi cho tôi không biết bao nhiêu cuộc, tôi không nghe cái nào.

Rồi bà ta đến tận nhà bố mẹ tôi. Nhưng lần này, bà ta không dám đập cửa, chỉ quanh quẩn dưới nhà, muốn chặn bố mẹ tôi. Nhưng bố mẹ tôi đã nghe lời dặn, không hề ra ngoài.

Không còn đường nào khác, bà ta tìm đến văn phòng luật của dì tôi.

Chiều hôm đó, dì tôi gọi điện cho tôi, giọng pha chút châm biếm:

“Đoán xem ai vừa tới?”

“Lý Lan?”

“Bingo. Bà ta đang ngồi trong phòng làm việc của dì, nước mắt nước mũi tùm lum, nói rằng bà biết sai rồi, xin chúng ta giơ cao đánh khẽ, tha cho gia đình bà ta một con đường sống.”

“Tính sao?”

“Bà ta đồng ý ly hôn. Về căn nhà – theo thỏa thuận của chúng ta – họ trả lại tám mươi vạn tiền đặt cọc cùng lãi suất, còn nhà thì để họ giữ. Về khoản bồi thường bạo hành mười vạn, bà ta nói nhiều quá, hỏi có thể bớt không. Còn khoản mười lăm vạn của Tôn Duệ, bà ta bảo đó là nợ riêng của Trần Dương, không liên quan gì đến gia đình, bà không quản được.”

Tôi bật cười lạnh.

Đến nước này rồi mà bà ta vẫn còn tính toán.

Muốn tách Trần Dương ra khỏi cả nhà, để giảm thiểu tổn thất tối đa.

“Dì nói sao?”

“Dì nói với bà ta, giờ không phải lúc để mặc cả. Tất cả điều kiện – một điều cũng không được thiếu. Trong vòng ba ngày, nếu không thấy tiền, không thấy giấy ly hôn có chữ ký Trần Dương, thì gặp nhau ở tòa. Khi đó, con số phải tính sẽ không dừng lại ở mức này đâu.”

“Phản ứng của bà ta thế nào?”

“Vừa khóc vừa đi về.” – dì nói – “Nhưng dì đoán, bà ta sẽ sớm quay lại tìm cháu thôi.”

Dì đoán đúng.

Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Lý Lan.

Không còn chửi bới như trước, cũng không còn van nài như mấy hôm trước, mà là giọng điệu khiêm nhường, nhỏ nhẹ đến mức gần như tự hạ mình xuống bụi đất.

“Vãn Vãn… không, cô Lâm.” – bà ta rón rén chọn từ – “Chúng tôi sai rồi, thật sự có lỗi với cô. Xin cô, vì tình nghĩa vợ chồng giữa cô và Trần Dương, hãy tha cho nó một lần được không?”

“Tha cho hắn?” – tôi hỏi lại – “Lúc hắn đánh tôi, có nghĩ đến tha cho tôi không? Lúc cả nhà các người chửi thẳng vào mặt tôi, có ai nghĩ đến tha cho tôi không?”