Nơi Không Gọi Là Nhà - Chương 14
Cập nhật lúc: 2025-12-31 22:02:31
Lượt xem: 22
“Thế nào? Có phải là một bất ngờ siêu to khổng lồ không?
Đủ để anh được thưởng cái gì đó rồi chứ?”
Anh lại cúi mặt sát vào tôi, nụ cười vẫn dịu dàng như thường lệ.
Tôi nhìn gương mặt ngay trước mắt ấy…
Bỗng cảm thấy xa lạ đến rợn người.
Anh là người đàn ông nho nhã.
Là người dịu dàng.
Là người hiếu thuận.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ…
Anh sẽ hiếu thuận thay cả tôi.
“Khải Văn à, ba mẹ tìm con bao năm trời.
Nếu không nhờ Tiểu Dư, thì đến lúc con kết hôn rồi, hai đứa tụi này làm cha mẹ cũng chẳng hay biết
gì.”
Ba tôi lên tiếng trước.
Mẹ tôi nhanh miệng chen vào:
“Đúng đó. Con gái gì mà bất hiếu, cưới chồng không thèm báo cho cha mẹ một tiếng.
Để người ta biết thì còn mặt mũi nào nữa?
Con lo liệu nhanh đi, sắp xếp thêm ba chỗ ngồi ở bàn chính.
Món ăn thiếu thì gọi bếp làm thêm, tụi này đi đường xa đến giờ chưa ăn gì, đói gần chết rồi.
À mà còn chuyện sính lễ, sính lễ nhất định phải có.
Con gái nhà này đâu phải cho không!”
Tôi chẳng đáp lời họ.
Chỉ lặng lẽ nhìn sang Trương Khải Hinh.
Nó cúi đầu, co người trốn sau lưng cha mẹ, hai tay giấu kín trong túi áo rộng thùng thình.
“Là Hân Hân phải không? Em gái ruột của con đó. Mau gọi chị đi.
Ba tôi huých nó một cái.
Nó liếc tôi, lí nhí:
“Chị…”
Tôi gật đầu, giọng đều đều:
“Tay
em sao rồi?”
Nó run rẩy rút tay trái ra.
Không có bàn tay.
Không có ngón.
Chỉ còn lại một cục thịt tròn trịa cụt lủn.
Trống rỗng.
Như quá khứ.
“Em gái con tội nghiệp lắm. Nhỏ xíu mà tai nạn, cả bàn tay bị cắt cụt luôn…”
Mẹ tôi vừa nói vừa lau nước mắt như đang diễn vở bi kịch gia đình.
Dư Tử Mặc vòng tay ôm vai tôi, thì thầm:
“Em thấy không?
Ba mẹ em, em gái em… khổ thế đấy.
Chúng ta nên hiếu thuận với họ.
Dù gì em cũng là con gái, còn anh là con rể.”
Anh nhẹ nhàng siết lấy tôi.
“Anh không biết vì sao em rời khỏi nhà, cũng không hỏi tại sao suốt chừng ấy năm em không quay lại.
Anh tin em có nỗi khổ.
Từ giờ về sau, để anh cùng em gánh vác, được không?”
Cảm động quá.
Đến mức chính Dư Tử Mặc cũng suýt bật khóc vì lời thoại của mình.
Căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Chỉ còn lại tiếng tôi, vang rõ mồn một.
“Tốt cái mẹ anh.”
Toàn thân Dư Tử Mặc khựng lại.
Anh tròn mắt nhìn tôi:
“…Bảo bối… em nói gì cơ?”
Tôi nhìn thẳng vào mặt anh ta, gằn từng chữ:
“Tốt. Cái. Mẹ. Anh.
Chương 7
Anh choáng váng, buông tay tôi ra, ngơ ngác:
“Em… em chửi người ta sao?”
Tôi bật cười:
“Chửi anh là còn nể đấy.
Anh thích hiếu thuận với họ mà — tự đi mà hiếu.
Tôi tháo khăn voan.
Gỡ hết trang sức.
Cầm váy và áo khoác lên, quay người đi thẳng ra khỏi phòng chờ.
Đứng lại cho anh!”
Anh chạy lên chắn trước mặt tôi, cản đường:
“Em định làm gì?
Em đừng có trẻ con như vậy.
Đó là ba mẹ em đấy!
Một lễ cưới mà không có lời chúc phúc của cha mẹ thì sao mà hạnh phúc nổi? Em không hiểu à?”
“Người sống ở đời, không thể nào không hiếu thuận với người sinh ra mình.
Anh nói thật nhé, bác Viên suy cho cùng cũng không phải cha ruột em.
Em dẫn bác ấy lên lễ đường… thiên hạ sẽ cười vào mặt cả hai đấy.”
Tôi nhìn người đàn ông mình từng yêu ba năm.
