Nơi Không Gọi Là Nhà - Chương 10

Cập nhật lúc: 2025-12-31 22:01:04
Lượt xem: 23

Làm từ ba đến sáu tháng, sau đó bác sẽ chuyển con sang bộ phận nghiệp vụ.

Tôi lập tức đồng ý với sự vui mừng rõ rệt, đồng thời tha thiết xin bác:

Tôi bèn tiện miệng hỏi thêm một câu:

“Anh Triệu… dạo này sao rồi bác?”

Chỉ vừa nghe đến tên đó, bác Viên đã hơi nhíu mày.

Bác nói ngắn gọn:

“Bây giờ con đừng liên lạc với nó.

Vài năm nữa hẵng nói.

Nó… có tình huống riêng.

Tình huống riêng?

Tôi thoáng nghĩ:

Anh ấy… lập nghiệp riêng rồi sao?

Nhưng không đúng.

Nếu vậy, bác đã nói: “Nó có sự nghiệp riêng.

Còn ở đây, bác dùng từ: “có tình huống riêng.

Tôi chưa kịp giấu đi ánh mắt hoài nghi thì bác Viên đã thở dài, nói thẳng:

“Nó… bị bắt rồi.

Bị kết án năm năm tù.

Nó lấy cắp tài liệu cơ mật của công ty bán cho đối thủ, nhận tiền lót tay rất lớn.

Sau khi bị phát hiện, nó còn dựng chuyện bịa đặt, bôi nhọ công ty để uy hiếp ngược lại.

Bác không còn cách nào khác, đành phải báo cảnh sát.

Mọi chuyện khiến công ty tổn thất nghiêm trọng, suýt nữa không vực dậy được.

Là lỗi của bác… vì đã quá tin tưởng nó.”

Tôi sững người, không thể tin nổi.

Một người như anh Triệu — người từng cẩn trọng, chân thành, sống biết điều

lại dùng cách này để “chào đón tôi trở về.

Bác Viên nhìn tôi, vỗ vai:

“Con người là vậy.

Dù bao nhiêu tuổi, cũng phải luôn luôn cảnh giác với bóng tối trong chính mình.”

Bác Viên sống một mình ở Thượng Hải, nhà rất rộng, đôi lúc trông có phần cô quạnh.

4 tháng sau, tôi được điều từ phòng hành chính sang bộ phận kinh doanh,

trực tiếp xuống một dự án ở địa phương làm nhân viên bán bất động sản.

Công việc tại sảnh bán hàng bắt đầu từ 8 giờ sáng đến 9 giờ tối.

Làm xong còn phải họp, thống kê khách hàng, tổng kết số liệu.

Lúc lê về được tới nơi ở, leo lên giường cũng đã sau 11 giờ đêm. Tôi rất không quen với nhịp độ áp lực cao và chỉ tiêu gắt gao như vậy. Đặc biệt là, phần lớn thời gian chúng tôi đều đang làm việc vô nghĩa. Quản lý không có năng lực, nhưng lại trút hết trách nhiệm lên cấp dưới. Từng người bị bào mòn ý chí, kiệt sức bởi những “chỉ thị trên trời”,

rồi cuối cùng… lại trở thành vật tế thần cho thất bại doanh số.

Tôi thu thập mọi dữ kiện, viết thành một bản báo cáo rất chi tiết,

gửi thẳng về cho bác Viên.

Tối hôm đó, bác gọi điện ngay cho tôi.

“Tiểu Văn, con nghĩ nên xử lý việc này thế nào?”

Tôi không do dự, trả lời dứt khoát:

“Một công ty điều hành dự án, nên giống như một ngôi trường vận hành bộ máy giáo viên.

Giáo viên quản lớp, lớp quản tổ, tổ quản học sinh.

Trên có phân công – dưới có báo cáo.

Còn khi đối mặt với khách hàng, thì phải vận hành như một nhà hàng chuyên nghiệp:

có đầu bếp giỏi nấu ra món ngon, có phục vụ viên nhiệt tình mang đến trải nghiệm dễ chịu,

có thu ngân cẩn thận tính từng hóa đơn, và có thêm những bất ngờ khiến khách quay lại lần nữa.

Không phải gom hết tất cả mọi người, bắt họ cùng lúc phải nấu ăn, phải phục vụ, rồi lại còn gánh cả số sách kế toán cho ông chủ.”

Tôi biết những gì mình nói vẫn còn đơn giản, chỉ là một cái nhìn bề mặt. Nhưng đầu dây bên kia, bác Viên lại cực kỳ bất ngờ. Bác lặp đi lặp lại mấy lần, rồi nói: “Con nghĩ kỹ thêm đi, viết thành bản thảo chỉnh chu, quay về tổng bộ báo cáo trực tiếp với bác.”

Tôi như được bơm máu nóng. Mười mấy ngày đêm liền chiến đấu trong phấn khích. Ban ngày tôi đi khảo sát, ban đêm đọc sách, viết báo cáo. Tôi cày nát cả đống tài liệu quản trị, cuối cùng cũng hoàn thiện được một bản đề án đầy đủ. Nhân dịp nghỉ lễ, tôi tranh thủ bay về Thượng Hải.

Bác Viên đeo kính, ngồi đọc kỹ từ đầu đến cuối. Có lúc bác rất tập trung, có lúc lại khẽ nhíu mày. Đến cuối, bác tháo kính, lau mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt khác hẳn mọi khi: “Cuối cùng cũng có người thật sự giúp được bác rồi.”

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được một người mà mình tôn trọng công nhận thật lòng. Tôi gần như xúc động đến nghẹn lời.

Bác nói tiếp: “Con viết rất tốt, suy nghĩ cũng thấu đáo. Nhưng con vẫn còn trẻ, còn thiếu nhiều kinh nghiệm. Đừng vội. Cứ từ từ rèn luyện. Dài thì năm sáu năm, ngắn thì hai ba năm, chắc chắn sẽ có lúc con làm nên chuyện.”

Chỉ với một câu kỳ vọng đó, tất cả những khó khăn sau này, tôi đều có thể chịu được.

Ba tháng sau, dự án bán chạy vượt mong đợi. Tôi trở thành người có doanh số cao nhất khu vực. Trong tiệc ăn mừng, giám đốc kinh doanh kéo tôi sang một bên, vừa hào hứng vừa thẳng thắn: “Thật ra ngày đầu em đến, tôi đã biết em là người quen của Chủ tịch Viên.”

Ông thở dài: “Nói thật lúc đó tôi không kỳ vọng gì cả. Tôi còn mong em chán nản rồi tự rút lui cho sớm. Nên tôi có cố tình gây vài khó khăn… là lỗi của tôi. Nhưng hôm nay, tôi nhìn em bằng con mắt khác rồi. Là do tôi hẹp hòi. Chúc mừng em. Em sẽ còn tiến xa hơn nữa.

Ông cụng ly, tôi ngửa cổ uống cạn.

Đúng lúc ấy, cả hội trường xôn xao. Cửa lớn bật mở, bác Viên bước vào. Lúc đầu không ai biết bác là ai, nhưng chỉ cần nhìn thấy ông đi giữa hai hàng phó tổng và thư ký vây quanh, ai cũng hiểu ngay — đây là người nắm tổng bộ.

Giám đốc kinh doanh gần như chạy tới cúi đầu chào, mặt đỏ rần vì xúc động. Khi ấy, cả hội trường mới thực sự biết tôi là ai.

Bác Viên bước lên sân khấu, nhìn mọi người xung quanh rồi nói:

“Bác đến đây hôm nay, không báo trước, là vì hai lý do.

Thứ nhất, bác không muốn bữa tiệc mừng công hôm nay bị biến thành buổi vinh danh bác. Bác không

xứng.

Thứ hai, là để chân thành cảm ơn tất cả các cháu. Chúc mừng mọi người đã đạt được thành tích tuyệt vời thế này.”