Nơi Không Gọi Là Nhà - Chương 11
Cập nhật lúc: 2025-12-31 22:01:24
Lượt xem: 20
“Bác già rồi, công ty rồi cũng phải có lớp trẻ đứng lên. Hy vọng mấy đứa sẽ không làm mọi người thất vọng, làm nên chuyện cho ra trò.
“1
Nói xong, bác nâng ly, kính rượu toàn bộ nhân viên.
Thấy người đứng đầu công ty đích thân đến tận nơi cảm ơn, ai nấy đều xúc động.
Bác chỉ ở lại chưa đến mười lăm phút rồi xin phép rời đi, bảo không muốn ảnh hưởng không khí tiệc
tùng của mọi người.
Chỉ vì mười lăm phút ấy, bác từ tận Thượng Hải chạy tới.
Điều đó đủ để thấy, kết quả lần này có ý nghĩa với bác đến nhường nào.
Khoảng hai mươi phút sau khi bác rời đi, một nhân viên khách sạn đến tìm tôi, nói có người đang đợi ngoài sảnh.
Tôi theo cô ấy bước ra.
Bên đường, chiếc xe của bác Viên đang đậu lặng lẽ.
Từ trong xe, bác hạ kính xuống, vẫy tay gọi tôi lại.
Xe chạy chầm chậm trên con đường nhỏ vắng vẻ, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng bánh xe miết nhẹ lên mặt nhựa.
Bác Viên mở lời:
“Bác định thành lập một phòng ban mới, phụ trách toàn bộ mảng truyền thông của tập đoàn.
Tuần sau sẽ có quyết định chính thức.
Con sẽ được điều về tổng bộ, phụ trách việc này.
Tôi thoáng sững người:
“Nhưng… con mới có 25 tuổi.”
Bác bật cười:
“25 tuổi thì đã sao? Trẻ không phải là vấn đề. Có những việc nên giao cho người trẻ làm.
Con nghĩ xem, có người 35 tuổi rồi còn chưa từng rời khỏi nhà,
còn con đã sống tự lập gần 10 năm rồi.”
10 năm?
Phải rồi.
Tôi đã rời khỏi cái gọi là “nhà” suốt 10 năm.
Mười năm trước, sáng hôm đó, tôi mới mười lăm tuổi.
Bác Viên xách cái vali mà mẹ tôi ném ra cửa, đưa tôi đến trường làm thủ tục nhập học.
Từ đó đến giờ, tôi gần như đã quên mất mình còn có một cặp “ba mẹ ruột” đang sống ở đâu đó.
Bác hỏi:
“Con có nhớ họ không?”
Tôi đáp ngay:
“Không.”
Bác mỉm cười, nhìn tôi đầy ẩn ý:
“Không nhớ, sao biết bác đang hỏi họ là ai?”
Tôi cũng bật cười, bất lực:
“Vậy có nghĩa là… chỉ cần nghe thấy từ ‘họ, con đã mặc định là họ rồi.
Cái từ đó… trong đầu con đã bị nhuộm màu mất rồi bác à.
Bác không nói gì thêm, chỉ đưa cho tôi một tờ giấy.
Trên đó là một địa chỉ.
“Trước khi con quay về, bác có điều tra một chút.
Họ dạo này sống không tốt.
Cả hai đều thất nghiệp đã lâu.
Giờ con đủ khả năng để cho họ một công việc,
còn có muốn làm thế hay không… là quyền của con.
Vài ngày sau, quyết định điều động được công bố.
Tôi rời khỏi dự án, tạm biệt những người đồng nghiệp nơi công trường,
bắt chuyến tàu quay về Thượng Hải —
về lại điểm bắt đầu, nhưng là với một phiên bản khác của chính mình.
Giữa đường, tôi xuống xe ở bến gần quê nhà.
Tôi thay bộ đồ nam, đội mũ, đeo khẩu trang, rồi tìm đến địa chỉ được ghi trên mảnh giấy bác Viên đã
đua.
Tính ra năm nay em gái tôi cũng 13 tuổi rồi, chắc đang học cấp hai. Theo lý mà nói, họ vẫn nên sống ở
khu Kim Ngọc Lan – nơi có trường điểm. Không hiểu sao lại chuyển đến một tòa nhà cũ kỹ, lụp xụp nằm trong khu ổ chuột giữa trung tâm thế này.
Trên bản đồ đúng là có nơi tên “Hạnh Hoa Uyển”, nhưng tôi đi lòng vòng cả khu vẫn chẳng thấy bảng
tên, thậm chí còn không có cổng vào.
Tôi gần như muốn bỏ cuộc. Đúng lúc ấy, một chiếc xe buýt dừng lại cách tôi không xa. Cửa mở, một bé gái nhảy phắt xuống xe, mặt mũi đầy bực bội. Nó quay đầu hét vào mặt người phụ nữ đi phía sau:
“Thối chết đi được! Con không muốn đi xe buýt! Con không muốn ở cái chỗ này!”
Người phụ nữ hoảng hốt xoa dịu:
“Hinh Hinh à, đừng giận nữa. Về nhà mẹ nấu món ngon cho con ăn nhé…”
Đã mười năm rồi.
Bà ta già đi, hốc hác hơn, gương mặt xuất hiện những đốm tàn nhang, vòng eo cũng phình ra, trông
chẳng khác nào một quả ô liu bị nắn méo.
Trương Khải Hinh — đứa em gái “ngọc ngà” năm nào — ngồi phịch xuống ghế ở trạm xe buýt, mặt mũi nhăn nhó, bật khóc nức nở:
“Con không muốn ở cái chỗ rách nát này nữa! Ở đâu cũng đầy rác! Bạn học đều cười con là ‘tiểu thư
bãi rác”!
Tại sao tụi nó được ở nhà to, nhà đẹp, còn con thì phải sống trong đống rác này chứ?!”
Mẹ tôi khom người xuống, cố nặn ra nụ cười dỗ dành:
“Hinh Hinh ngoan, ai bắt nạt con, mẹ sẽ lên trường nói chuyện với cô giáo nhé?”
“Thôi đi!” . ‘— con bé gào lên—
“Hồi tiểu học mẹ cũng nói thế, mẹ đi nói rồi, cô giáo còn bảo đám bạn đừng chơi với con nữa!
