Nơi Không Gọi Là Nhà - Chương 12

Cập nhật lúc: 2025-12-31 22:01:45
Lượt xem: 23

Giờ con lên cấp hai rồi, mẹ còn muốn đi méc cô giáo à? Mẹ muốn con chết hả?!

Đúng lúc đó, một chiếc xe con dừng lại bên đường.

Cửa sổ hạ xuống, một cô bé thò đầu ra, cười khẩy:

“Ơ kìa, Trương Khải Hinh, mày ở đây à? Bảo sao người mày hôi thế, haha!”

Chiếc xe phóng đi, để lại tiếng cười vang vọng trong gió.

Khải Hinh òa lên, vừa khóc vừa chạy theo, dây đeo cặp bị đứt, sức nặng kéo nó loạng choạng mấy

bước rồi ngã sấp xuống mặt đường nhựa.

 

 

Chương 6

Đúng lúc ấy, xe buýt vào trạm.

Tài xế không nhìn thấy đứa bé trước đầu xe — – bánh xe nặng nề nghiến qua cổ tay của nó. Mẹ tôi phát điên.

Bà vừa la vừa bò đến, kéo con bé ra khỏi gầm xe.

Khải Hinh ngây ra mấy giây, rồi òa lên khóc thét, gào cùng tiếng khóc điên loạn của mẹ.

Tài xế vội vàng xuống xe, mặt tái mét.

Ông run rẩy gọi điện báo cảnh sát, rồi lập tức gọi xe cứu thương.

Tôi đứng lặng bên lề, chứng kiến mọi thứ xảy ra trước mắt.

“Tôi đi gọi anh Trương, ổng đang đánh mạt chược ở tầng một!” Một lúc sau, người đó quay lại, thở hổn hển, mặt bối rối: “Anh ấy không tin. Nói tôi bịa chuyện.

Còn… còn nói… tốt nhất xe cán chết cả hai mẹ con luôn cho đỡ phiền.

Chắc anh ấy đang thua nặng, mặt đen như than, nhìn mà phát sợ.”

Xe cấp cứu đến.

Mẹ tôi nén cơn sốc, ôm Trương Khải Hinh đặt lên cáng, cùng y tá lên xe.

Đám đông dần tản đi.

Tôi men theo hướng người kia chỉ, bước vào khu nhà lụp xụp.

Mỗi bước chân đi sâu, âm thanh bài mạt chược va vào nhau ngày một rõ. Tiếng người cười đùa, la hét,

chen nhau vang vọng.

Phòng mạt chược được cải tạo lại từ một căn nhà sắp sập.

Không cửa kính, chỉ dán mấy lớp nylon mờ nhòe.

Tường bong tróc, nền lởm chởm, mùi ẩm mốc bốc lên từng đợt.

Từ phía trong, đầu ông ta ló ra khỏi một ô cửa gãy.

Đúng là gương mặt ấy.

– đen như tro, mắt đỏ như máu, nhưng vẫn không ngừng chăm chăm vào quân bài trên tay, như thể ngoài kia chẳng có gì vừa xảy ra.

“Lão Trương ơi, hôm nay ông hết vận thật rồi.”

“Phải đấy, đã không đi làm mà còn ngồi đây hưởng thụ cơ mà.

“1

“Ủa, nãy có người nói ngoài kia có đứa nhỏ bị xe cán, là con gái ông thật hả?”

Ông ta gầm lên:

“Đánh tiếp! Đừng có xàm. Hôm nay không gỡ vốn thì đừng hòng ai bước ra khỏi đây!”

Đúng lúc đó, hai bà tổ trưởng dân phố tay đeo băng đỏ sầm sập bước vào.

Một người quát lớn:

“Ai là Trương Hoa Bằng?”

Không ai trả lời.

Bà hỏi lần hai, giọng gắt hơn:

“Tôi hỏi ai là Trương Hoa Bằng?!”

Có kẻ ngồi gần buông lời trêu chọc:

“Tìm để mai mối à? Lão Trương có vợ rồi nhé, mà các bà cũng lớn tuổi rồi đấy.

Cả phòng bật cười ồ lên, tiếng mạt chược lách cách không ngừng.

Một trong hai bà đập mạnh xuống bàn:

“Tôi hỏi lại lần cuối: Ai. Là. Trương. Hoa. Bằng?”

Ông ta vẫn dán mắt vào bài, uể oải đáp lại như chẳng liên quan gì:

“Tìm tôi có việc gì?”

Bà kia gằn từng chữ, giọng run vì tức:

“Anh giỏi lắm.

Con gái anh vừa bị xe buýt cán. Cứu thương vừa mới đưa đi.

Vậy mà anh còn ngồi đây đánh mạt chược?

Anh có còn là đàn ông không? Anh có còn là con người không?!

Loại như anh… sớm muộn gì cũng bị sét đánh chết cho coi!”

Ba tôi nghiến răng trợn mắt, gào lên đáp trả:

“Con gái bà mới bị xe cán đấy! Cả nhà bà bị xe cán đấy! Thế thì sao?

Bà già kia, ông nhà bà muốn vào đánh bài mà không có ghế, nên bịa chuyện để đuổi tôi đi chứ gì?

Già đầu rồi mà nói dối như trẻ con!”

Bà tổ trưởng tức đến suýt phát lên cơn đau tim, tay run run chỉ thẳng vào mặt ông ta, cố gắng kiềm

chế lắm mới rít ra được một câu:

“Rồi anh sẽ hối hận. Anh cứ chờ đấy.

Bà quay người bỏ đi.

Ba tôi chẳng buồn nhìn theo, vẫn tiếp tục cúi đầu xào bài, mặt không đổi sắc.

Đến đây… tôi thật sự hết sạch hy vọng.

Nếu như họ — cả ba người – từng sống với nhau yên ổn, hạnh phúc,

có lẽ tôi sẽ còn chút lý do để tha thứ.

Nhưng tận mắt nhìn thấy cảnh này…

Tôi hiểu rồi.

Vấn đề không phải vì họ thương em gái mà ghét tôi.

Mà là họ vốn dĩ không xứng đáng làm người.