Nơi Không Gọi Là Nhà - Chương 17
Cập nhật lúc: 2025-12-31 22:03:32
Lượt xem: 22
Ông ấy gật lại: “Vậy thì tốt. Thằng Tử Mặc đúng là không xứng với con. Bác chỉ hy vọng sau này hai
đứa vẫn có thể làm bạn, hoặc ít nhất là còn có thể hợp tác làm ăn.” Tôi khẽ cười: “Chỉ cần bác muốn, lúc nào cũng có thể ghé nhà ăn cơm.”
Họ đi rồi. Còn tôi thì đứng lại thật lâu. Tôi biết rõ, rắc rối nhà họ Dư xét cho cùng là do tôi mà ra. Tôi có trách nhiệm phải dọn dẹp.
Chiều hôm đó, tôi đi qua con phố cũ – nơi từng gọi là nhà. Ngay trước cửa sòng bài, tôi thấy ba mẹ ruột của mình.
Mẹ tôi ngồi bệt dưới đất, vừa khóc vừa la hét: “Tôi sao lại khổ đến mức này, lấy phải một thằng nghiện
bài, vô dụng! Anh không chỉ đánh bạc, còn đi gái, rồi rước bệnh về nhà! Trời ơi, sao tôi lại có phúc cưới phải thứ đàn ông như vậy!”
Người qua lại rất nhiều nhưng chẳng ai dừng lại. Ở cái khu này, bi kịch là chuyện cơm bữa. Không ai bận tâm.
Còn ba tôi thì mặt mày lạnh tanh, tay đang lau máu trên trán bằng cái tay áo dơ bẩn của mình, miệng
vẫn càu nhàu như chẳng hề biết xấu hổ: “Tại tôi chắc? Ai mà chẳng đi? Tụi nó đều đi, tôi không đi thì không hòa nhập được. Không hòa nhập thì làm ăn với ai?”
Mẹ tôi hét lên, giọng run vì uất nghẹn: “Anh hòa nhập với cái gì? Với lũ chuột hay đàn gián? Anh chết quách đi cho xong, chết đi tôi còn thấy dễ thở!”
Chương 8
Ông ta cười khẩy, giọng khinh thường: “Tôi mà chết thì ai thèm rước cô? Cô rồi cũng đi tìm một thằng như tôi thôi. Đến lúc đó chỉ còn cách bán thân từng lần để kiếm tiền, còn chẳng đủ để ăn no ba bữa. Tôi bước đến gần bọn họ, lạnh lùng nói: “Dắt theo Trương Khải Hinh, đến quán cà phê ngoài ngã ba phía trước. Tôi chỉ chờ đúng nửa tiếng.”
Mười phút sau, cả ba người họ lật đật chạy tới.
Quán cà phê có sân ngoài trời, hai bên là đường xe chạy, chằng chịt camera giám sát – không nơi nào thích hợp hơn để ép người trong ánh sáng.
Tôi ngồi xuống, giọng đều đều: “Tôi không nói nhiều. Giờ có hai lựa chọn.
“Tùy các người chọn:
“Hai, giao Trương Khải Hinh cho tôi. Tôi sẽ lo cho con bé học hành đến nơi đến chốn, chữa trị y tế, tâm lý đầy đủ.”
Mẹ tôi hỏi: “Vậy còn ba mẹ thì sao?”
Tôi nhìn họ, không chớp mắt: “Biến khỏi nơi này. Đi thật xa, ít nhất cũng phải cách đây cả nghìn cây số. Tôi sẽ gửi tiền định kỳ cho hai người – đủ để sống và chữa bệnh.
“Nhưng nếu không biết trân trọng mà vẫn chứng nào tật nấy, ăn chơi cờ bạc hút chích, thì ngoài nhà họ Dư… tôi cũng có cách của riêng tôi.”
Ba mẹ nhìn nhau, không do dự quá lâu. “Chúng tôi đồng ý.”
Trương Khải Hinh ngồi bên cạnh, ánh mắt đờ đẫn, trống rỗng. Trên người nó bốc ra mùi hôi thối vì đã rất lâu không tắm. Tôi không hỏi, nhưng trong lòng đã rõ – con bé mấy năm qua có lẽ đã bị biến thành công cụ kiếm tiền.
Ba mẹ tôi rời đi, chuyển đến một thị trấn nhỏ ở Vân Nam. Họ gửi cho tôi rất nhiều video, thề thốt rằng sẽ sống tử tế, hứa thay đổi.
Còn Khải Hinh, cơ thể không có gì nghiêm trọng, nhưng tinh thần thì tổn thương nặng. Bác sĩ kết luận: trầm cảm nặng.
Mãi rất lâu sau, nó mới chịu mở miệng nói chuyện. Nó bảo, nó không thể quên được cơn ác mộng năm 13 tuổi. Với nó, đó là một vết thương khắc sâu vào tận xương tủy, không cách nào gột rửa.
Tôi hiểu cảm giác đó, bởi vì bản thân tôi cũng chẳng thể nào quên được năm mười ba tuổi.
Có lẽ là do huyết thống mang đến một sự gắn bó kỳ lạ, dù hai chị em chúng tôi chưa từng thật sự sống cùng nhau, nhưng lại vô cùng gần gũi, tự nhiên như vốn dĩ đã thân thuộc từ kiếp nào.
Dần dần, Khải Hinh trở nên vui vẻ hơn, bắt đầu chịu đi ra ngoài, đi học, đi du lịch, thậm chí có lúc còn đem cái cánh tay cụt của mình ra đùa giỡn một cách thoải mái.
Từ khi có nó, tôi cảm thấy bản thân như có thêm một nguồn năng lượng. Tôi làm gì cũng thấy vững lòng hơn, nhẹ nhõm hơn.
Năm năm sau, tôi kết hôn. Chồng tôi là một giảng viên đại học, tính tình hiền lành, thông minh, và điều quan trọng nhất là – anh ấy không bao giờ đặt nặng chuyện tôi thành công hay thất bại. Anh yêu tôi, không phải vì tôi là ai trên thương trường, mà là vì tôi là chính tôi.
Một năm sau đó, tôi có con. Trương Khải Hinh đến tìm tôi, nói muốn tạm biệt – nó sắp đi rồi.
Nó bảo đã yêu một người Pháp, hai người dự định sang Pháp đăng ký kết hôn, sinh sống luôn bên đó. Tôi có hơi lo lắng, nhưng nó giơ cái cánh tay tròn tròn lên vẫy: “Chị à, chị mười ba tuổi đã có thế giới của riêng mình. Bây giờ… em cũng vậy rồi.”
Nó nói, trước khi đi, vẫn sẽ ghé thăm ba mẹ một lần. Cũng giống như năm xưa tôi đã từng làm.
Con tôi chào đời. Tôi nghỉ dưỡng suốt một năm. Cũng trong năm đó, bác Viên – người đã luôn là bầu trời của tôi – bắt đầu yếu đi rõ rệt, rồi không còn gượng nổi nữa.
Thời gian thật sự trôi nhanh đến khó tin.
Chớp mắt một cái – hết một ngày.
Chớp mắt thêm lần nữa – đã qua một năm.
Những ký ức khi lớn dần phai nhạt, nhưng những chuyện thời thơ ấu lại in đậm không quên.
Bác Viên qua đời.
Tôi tổ chức cho bác một tang lễ trang trọng.
Rất nhiều người tới tiễn đưa. Ai cũng mặc đồ đen, che mặt bằng khăn, không ai thấy rõ mặt ai cả. Nhưng tôi biết, ai cũng từng được bác giúp đỡ theo cách của riêng mình.
Tôi nghe thấy bên tai vang lên một giọng nói đầy lo lắng:
…Người nhà đâu? Có người nhà không?…”
Người nhà ư?
Bác Viên… bác ấy làm gì có người nhà.
Nhưng… sao lại có thể?
Tôi bỗng thấy đầu óc choáng váng giữa đám đông. Mấy chục năm nay, bác ấy chưa từng nhắc đến
bất kỳ người thân nào – không vợ, không con, không cha mẹ. Chưa một ai từng xuất hiện, cũng chẳng ai đến dự tang lễ.
Không lẽ… bác ấy thật sự không có một ai?
Giọng nói kia lại vang lên:
“Xin nhường đường, nhường đường một chút…”
Tôi nhận ra – buổi tang lễ này dường như có điều gì đó rất khác thường.
Bác Viên đâu rồi?
Tôi nhìn quanh, ở giữa linh đường là một bức ảnh được đặt trang trọng, nhưng trong ánh sáng mờ mờ tối tối, tôi lại không thể nào nhìn rõ khuôn mặt.
Tôi bước tới gần hơn, nhưng càng cố đến gần, bức ảnh lại càng lùi xa khỏi tầm mắt tôi.
Chẳng lẽ tôi đi nhầm nơi rồi sao? Nếu thế thì bác Viên chắc sẽ giận tôi lắm… tôi phải mau đi tìm bác mới được.
