Nơi Không Gọi Là Nhà - Chương 18

Cập nhật lúc: 2025-12-31 22:03:57
Lượt xem: 27

Tôi bắt đầu chạy, nhưng hai chân mềm nhũn, nặng nề đến mức mỗi bước đều như dẫm vào bùn. Người qua lại tấp nập, có người đi về phía trước, có người lại lùi về phía sau. Mọi thứ hỗn loạn, mơ hồ. Bên tai không ngừng vang lên những giọng nói xa lạ, đứt quãng, lạnh lẽo như vọng ra từ nơi nào đó không thuộc về nhân gian:

“…đã bao lâu rồi?…”

“…khi được phát hiện thì đã ít nhất bốn mươi phút, tình hình thực tế có thể tệ hơn…

Tôi lạc đường rồi.

Trước mắt là một khoảng mù mịt vô sắc, không có hình dạng, không có giới hạn. Cả bóng người cũng biến mất. Mọi thứ… dường như đều không còn tồn tại nữa.

Kể cả tôi.

Tôi… đây là đâu vậy?

Tôi thở gấp, không khí như đông đặc lại trong phổi, toàn thân không nghe theo ý mình.

“…hạ thân nhiệt nghiêm trọng, mạch yếu, nhịp tim ba mươi tám, chưa đo được phản ứng…”

“… đặt mặt nạ dưỡng khí, tăng nhiệt độ và độ ẩm lên bốn mươi hai độ…”

“…dung dịch truyền làm ấm ở bốn mươi mốt độ, Ringer lactate, đắp chăn sưởi quanh ngực và bụng…”

“nhiệt độ trực tràng ba mươi phẩy hai độ, chuyển ICU, chuẩn bị máu truyền…

Tôi bỗng cảm thấy trong cơ thể mình có một luồng khí ấm tràn vào. Nó đi đến đâu, da thịt như bốc cháy đến đó – giống như khối băng đang bị ném vào lò lửa. Trước mắt quay cuồng, mọi hình ảnh trong đời tôi lướt qua như ánh chớp — từng đoạn ký ức va vào nhau, chói lòa, hỗn loạn.

Tôi cố mở mắt, cố gào lên — – cố để ai đó nghe thấy tiếng mình.

Tôi là Trương Khải Văn.

Ba tôi là một nhân viên bán nhà, nghiện đánh mạt chược, suốt ngày ở sòng Đức Hồng.

Mẹ tôi làm phục vụ trong quán ăn, cứ vài tháng lại thất nghiệp, nơi bà làm việc cuối cùng tên là “Viên

Ký Quán”.

Tôi từng có một bạn cùng bàn tên Dư Tử Mặc. Nhưng ba cậu ta họ Triệu, làm tài xế taxi. Cậu ấy theo

họ mẹ, vì mẹ bị cụt một tay, tật nguyền, nhà lại nghèo. Cậu thường chép bài của tôi, hay nói sau này sẽ đưa tôi sang Pháp.

Nhưng tôi muốn đi Hồng Kông.

Tôi chưa bao giờ dám nói với cậu ấy — rằng ba mẹ tôi đã từng lén đi làm xét nghiệm ADN.

Tôi

Sợ

về nhà.

Sợ nhìn thấy ánh mắt lạnh tanh của họ.

Bị tàn thuốc dí vào tay thật sự rất đau.

Bị kim tiêm đâm vào da thịt cũng rất đau.

Bị dây nịt quất vào người càng đau đến mức không thở nổi.

Tôi chưa từng có mơ ước.

Tôi chỉ muốn được sống lại, thêm một lần thôi.

Nếu có thể… tôi không muốn mang cái tên “Trương Khải Văn” nữa — cái tên không nam không nữ ấy.

Tôi muốn được gọi là Trương Khải Hinh.

“…đặt đường truyền tĩnh mạch, nhiệt độ trung tâm vẫn không lên…

“rung thất rồi! Dừng lại! Mọi người dừng tay! Chuẩn bị sốc điện hai trăm joule, không đồng bộ…

“…sạc xong! Tất cả tránh ra khỏi giường bệnh…”

“…phóng điện!”

Một tia sét như xuyên thẳng qua ngực tôi, cả người bật dậy trong khoảng không. Tôi ngồi phịch xuống,

ngực nặng trĩu, nhưng kỳ lạ là — không thấy đau. Hoàn toàn không có cảm giác gì cả.

Những hình ảnh quanh tôi vẫn chạy loạn, từng cảnh, từng khuôn mặt, từng tiếng khóc, chớp qua như

một cuộn phim bị tua nhanh.

“nhiệt độ vẫn đang tụt…

“…truyền nước muối 42 độ…

“…con gái à, đừng bỏ cuộc, chúng tôi đang cố hết sức, con cũng phải cố lên…”

Bóng tối dần tan, những mảnh ký ức cũng nhạt đi, rồi biến mất như khói.

Tôi không giấu gì cả.

Rất nhiều người ngồi quanh tôi, ai cũng mặc đồ đen, cúi thấp đầu, không thấy rõ mặt.

“…Trưởng khoa, không ổn rồi…”

“…Tiếc quá…

“…Còn trẻ thế này, lại là một cô gái xinh xắn…”

Tiếng nói dần tan đi, thế giới chìm vào im lặng tuyệt đối.

Từ xa, bức di ảnh treo trên khung vải trắng dần hiện rõ.

Người trong ảnh… là tôi.

Tôi bình thản nhìn vào chính mình trong khung hình.

Tôi rất đẹp, ai có mặt ở đó cũng đều thấy rõ điều ấy.

Không biết ba mẹ có nhìn thấy không.

Tôi thật sự không hề giấu tiền.

Nhưng điều đó, giờ đã chẳng còn quan trọng nữa.

Hết !